Đăng bởi: daoquanghuynh | 05/04/2010

Toán học hóa tình yêu

Đại số

Đường vào tim em như một đường hàm số
Cuốn vòng vèo theo đồ thị hình sin
Anh tìm vào theo toạ độ trái tim
Mở khoảng nghiệm có tình em trong đó
Đôi mắt em phương trình để ngỏ
Rèm mi mịn màng như một góc anpha
Tóc em dài như định lý Bunhia
Và môi em đường tròn hàm số cos
Xin em đừng bảo anh là ngốc
Sinh nhật em anh tặng trái cầu xoay
Đêm Nôen hình chóp cụt trên tay
Anh dâng cả con tim mình thổn thức
Mãi mãi em ơi phương trình không mẫu mực
Em là nghiệm duy nhất của đời anh.


Tình Toán Học

Hỡi nàng ơi , quỹ tích của âm thanh
Thuở song song trong khung cảnh bình hành
Trong không gian đồng qui âu yếm hẹn
Hai ta là một đẳng thức e thẹn
Sống chung nhau hai vế một phương trình
Đợi ngày anh sung sướng chứng minh
Anh nhớ em muôn đời làm định lý
Phần phản đề xin em đừng đãng trí
Lại gần đây dù một ép si lon
Đứng bên kia giới hạn em buồn
Đã bao lần anh tiếp tục nói luôn
Tình anh bằng lũy thừa vô cực
Tình cấp số cộng sai từng ngày một
Không tương đương anh nguyện đạo hàm
Xin nhắc em anh nguyên hàm chưa sún
Bụng tuy to nhưng mặt hiền ít mụn
Sao gần em em biến thành vô định
Đẳng thức không với dạng thức vô cực
Số em âm em ngại gì vô tỉ
Cực lòng anh là một kẻ tình si
Tim anh rung không biết mấy chu kỳ
Trong không gian đồng qui âu yếm hẹn
Đôi ta là một đẳng thức e thẹn

Phương Trình Hữu Nghiệm

:happy:
Đời tổng hợp bởi muôn ngàn mặt phẳng
Mà tình yêu là quỹ tích của không gian
Kiếp nhân sinh những hàm số tuần hoàn
Quanh quẩn chỉ là một đường lượng giác

Anh không muốn cuộc đời toàn mất mát
Sống kiếp tròn công thức cộng nhân chia
Cạnh góc ôi lại phức tạp lắm kia
Hạnh phúc chính là đường biểu diễn

Sống tình yêu, chờ vòng đời tịnh tiến
Đâu phải là nghiệm số của đời trai
Anh muốn bên em tận cực thiên tài
Đo bán kính trần gian và vũ trụ

Nếu dòng đời chỉ toàn là thông số
Bài toán tình thành vô nghiệm em ơi
Muốn tình đầu là tam thức bậc hai
Để có thể ngồi yên mà xét dấu

Tìm đạo hàm hãy đào sâu suy thấu
Sẽ thấy dần hệ số góc tình yêu
Đừng vội vàng định hướng một hai chiều
Sẽ đau khổ vì hẩm hiu lận đận

Vì tình ái có muôn ngày hệ luận
Huống cuộc đời đầy ánh sáng lập phương
Trung tuyến đây hãy kẻ lấy một đường
Trong mặt phẳng tương giao hai khóe mắt

Em chịu khó kẻ thêm đường thẳng góc
Để tim em mãi mãi phụ kề anh
Môi nở hoa, ôi công thức trung thành
Mặt thế sự như vòng tròn ngoại tiếp

Em sung sướng nhận ra đường biểu kiến
Của đời ta một hằng điểm điều hoà
Một hình cầu hạnh phúc nở đầy hoa

Phương Trình Vô Nghiệm :ko:

Anh đau khổ tìm em trên quỹ tích
Để định chiều di chuyển của đôi ta
Nhưng tim em cố định một nơi xa
Nên chẳng biết tìm đâu ra giới hạn

Cho hệ thức đời anh không lẻ bạn
Được cùng em khảo sát mộng tương lai
Ta song song đồng tiến tới ngày mai
Ôi sung sướng bên tình yêu vô định

Nhưng nào biết tình yêu em biến nghịch
Anh và em ngăn cách số âm dương
Cho không gian trọn kiếp sống ngàn phương
Thì định nghĩa tình yêu là đau khổ

Ôi tan vỡ cũng chỉ vì hệ số
Phải cam đành ứng dụng một đôi câu
Cho tim anh nghiệm chứng mối tình đầu
Và tìm bóng hình em nơi vô cực

Theo giả thuyết tình ta không đẳng thức
Kết luận rằng hai đứa phải xa nhau
Căn delta không thể tính được đâu
Thôi vĩnh biệt, em yêu xin vĩnh biệt !


Tinh yeu hinh hoc

:cry:
Tôi vẫn nhớ những khi em Đối Diện
Ánh mắt nhìn bằng Góc Độ Đường Cong
Lòng xôn xao cho Quĩ Đạo đi vòng
Hồn tôi để Giao em Đường Tiếp Tuyến
Em lướt qua, cho buồn-vui Nghịch Biến
Gặp một lần, nơi Tiếp Điểm mà thôi
Tôi Xoay Tròn, tìm lại nhưng xa rồi
Em sẽ mãi ra đi về Vô Cực

Nhưng tình tôi là một đường Trung Trực
Như thật thà Cân Xứng nơi con tim
Tôi Phân Đều, và xuyên qua giữa em
Nơi Trung Điểm tôi muốn tình Vuông vẹn

Rồi một ngày, tình Tam Giác cũng đến
Tôi hiện hình, trong ba Góc Bù Nhau
Em vì ai mà Phụ để tôi sầu
Nhìn đau đớn Cạnh Huyền em nối mộng

Tôi thả đời theo Trung Tuyến phóng túng
Em lại tìm Hình Thông Số Bình Phương
Ðến Nội Tâm, tôi dừng chốn đau thương
Buồn man mát, em đùa trên Ngoại Tiếp

Nói làm chi, Định Phân đà muôn kiếp
Em lạc vào một Quĩ Tích cuồng quay
Tôi đứng đó, Khoảng Cách không đổi thay
Nhìn thầm lặng, một Góc đời Trực Diện
Em duyên dáng mang bóng hình Dãy Số
Tôi lâu rồi, trong Nguyên Tố tìm em
Ôi Bội-Ước, tôi phân tích nhiều thêm
Nhưng nào hiểu nghĩa gì hai Ước Tử

Như có lúc trong Giai Thừa tôi thử
Quy Nạp chung vào Công Thức Tuần Hoàn
Em ẩn mình trong Nhân Tích leo thang
Tôi đau đớn ôm hoang mang Thừa Số

Em Chẳn-Lẻ, bây giờ tôi nào rõ
từ Phương Trình những Series liên quan
tôi lần mò bằng Quy Tắc Tối Phân
Em khó hiểu trong trăm ngàn Tập Hợp

Tôi yêu em, tình Chính Phương từng cấp
Bao tháng ngày thương nhớ kiếp Molđern
Dẫu Chia Hết hay là phải Thập Phân
Tình tôi mãi Nguyên Phân dành em cả

Trên Cấp Số, tôi nghĩ rằng em đã
hiểu lòng tôi, như Hệ Quả vô cùng
tôi và em hai Mẫu Số Quy Đồng
mà sao chẳng cùng chung trong Thuật Toán

Em vẫn đẹp như Ma Phương Hình Trận
và Tự Nhiên theo ngày tháng vẹn nguyên
Tôi-Vô Tỉ đau đớn với Căn riêng
Hay trong em, tôi chỉ là Ảo Số?

Tình em đa ẩn hệ phương trình
:hat:
Tôi nào hiểu tình yêu hay Ma Trận
Nên bước vào tìm Ða Ẩn trong em
Hệ Phương Trình, tôi giải với con tim
từ Đẳng Thức, tôi đã tìm ra Nghiệm

Em đơn giản còn trên dãy Số Đếm
Em Chẳn-Tròn như nét điểm đôi môi
Em Lũy Thừa như ánh mắt nụ cười
Em Nguyên Căn như tâm hồn hờ hững

Bao Ẩn Số cho tôi nhiều lúng túng,
Phép Cộng Trừ, tôi cứ tưởng chẳng quên
Tôi lần mò những Hằng Số thân quen
Mà nao núng, chưa làm đơn giản Hiệu

Bao Ẩn Số, cho tôi điều khó hiểu
Phép Thế vào mỗi Cặp Hệ tối phân
Theo từng Bước, Vế đổi Vế hợp phần
Nào chưa chắc tôi tìm dần ra Ẩn

Tôi phải giải tình em bằng Ma Trận
Như định rồi một Công Thức vào yêu
Theo Quy Tắc tôi sẽ viết ra nhiều
Trong khuôn mẫu một tình yêu thầm lặng .
lỡ rui` cho thêm tiếp nha :
Anh đang khổ tìm em trong “quỹ tích”
Để “định chiều di chuyển” của đôi ta
Như tìm em “cố định” ở nơi xa
Nên chẳng biết tìm đâu ra “giới hạn”
Cho “hệ thức” đời anh không lẻ bạn
Được cùng em “khảo sát mạng” tương lai
Ta “song song” đồng tiến đến ngày mai
Ôi!hạnh phúc bên tình yêu ai đó
Nhưng nào biết yêu em thì thật khó
Ta và nàng ngăn cách rõ “âm dương”
Cho “không gian” trọn kiếp sống nghìn phương
Rồi định nghĩa tình yêu là “hằng số”
Ôi!Tan vở bởi vì anh sai số
Phải cam đành “ứng dụng” 1 đôi câu
Cho tim anh “nghiệm đúng” mối tình sầu
Và tìm thấy tình ta nơi cố biệt
Theo “giả thuyết” thi tình ta bất diệt
“Kết luận” rằng mình mãi mãi biệt ly.

kết thúc thôi :
‘Phương trình” nào đưa ta về chung lối
“Định lý” nào sao vẫn mãi ngăn đôi
“Biến số” yêu nên tình mãi hai nơi
Điểm “vô cực” làm sao ta gặp được

“Đạo hàm” kia có nào đâu nghiệm trước
Để “lũy thừa” chẳng gom lại tình thơ
“Gia tốc” kia chưa đủ vẫn phải chờ
“Đường giao tiếp” may ra còn gặp gỡ

Nhưng em ơi! “Góc độ” yêu quá nhỏ !
Nên vẫn hoài không chứa đủ tình ta
Tại “nghịch biến” cho tình mãi chia xa
“Giới hạn” chi cho tình yêu đóng khép

“Lục lăng” kia cạnh nhiều nhưng rất đẹp
Tại tình là “tâm điểm” chứa bên trong
Nên “đường quanh” vẫn mãi chạy lòng vòng
Điểm ” hội tụ” vẫn hoài không với tới

Em cũng biết “tung, hoành” chia hai lối
Để tình là những đường thẳng “song song”
Điểm gặp nhau “vô cực” chỉ hoài công
Đường “nghịch số” thôi đành chia hai ngả

chuyển tông :
Ánh xạ cuộc đời đưa anh đến với em
Qua những lang thang trăm nghìn toạ độ
Em số ảo ẩn mình sau số mũ
Phép khai căn em biến hoá khôn lường

Ôi cuộc đời đâu như dạng toàn phương
Bao kỳ vọng cho khát khao tiến tới
Bao biến số cho một đời nông nổi
Phép nội suy từ chối mọi lối mòn

Có lúc gần còn chút Epsilon
Em bỗng xa như một hàm gián đoạn
Anh muốn thả hồn mình qua giới hạn
Lại chìm vơi cạn mãi giữa phương trình

Tình yêu là định lý khó chứng minh
Hai hệ tiên đề chênh vênh xa lạ
Bao lô gic như giận hờn dập xoá
Vẫn hiện lên một đáp số cuối cùng

Mẫu số niềm tin đâu dễ quy đồng
phép chiếu tình yêu nhiều khi đổi hướng
Lời giải đẹp đôi luc do lầm tưởng
Ôi khó thay khi cuộc sống đa chiều

Bao chu kỳ, bao đợt sóng tình yêu
Anh khắc khoải cơn thuỷ triều cực đại
Em vẫn đó bờ nguyên hàm khờ dại
Nơi trái tim anh,
em mãi mãi là hằng số vô biên ………


Danh mục

%d bloggers like this: